Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
Lời hứa của đứa chăn bò
http://vonhatthu.wordpress.com/2013/01/02/loi-hua-cua-dua-chan-bo/
Hồi còn là hợp tác xã nông nghiệp. Đội hợp tác xã có nhiều tổ: tổ cấy lúa, tổ cày bừa, tổ hốt phân (cứt), tổ chăn bò…..
Riêng tổ chăn bò là bê bết nhất. Cứ cho bò ra bãi là tổ trưởng cùng với các tổ viên nhí bỏ bò chơi để đá dế, trộm khoai, đào củ nướng ăn…. do vậy bò tha hồ đi ăn lúa, phá hoại hoa màu.
Không chịu nỗi các tổ trưởng của đội hợp tác xã họp kiểm điểm đồng chí Ít – tổ trưởng tổ chăn bò.
Riêng tổ chăn bò là bê bết nhất. Cứ cho bò ra bãi là tổ trưởng cùng với các tổ viên nhí bỏ bò chơi để đá dế, trộm khoai, đào củ nướng ăn…. do vậy bò tha hồ đi ăn lúa, phá hoại hoa màu.
Không chịu nỗi các tổ trưởng của đội hợp tác xã họp kiểm điểm đồng chí Ít – tổ trưởng tổ chăn bò.
Chủ tọa cuộc họp:
- Tui không hiểu, vai trò trách nhiệm đồng chí Ít ra răng mà để tổ mình phá hoại tài sản hợp tác xã như rứa?
Ít đứng dậy run run:
- Dạ là do em trình độ văn hóa kém ạ!
- Chăn bò cần đếch chi mà trình độ?
- Dạ vì em là tổ trưởng mà có trình độ vẫn dễ ăn nói hơn chứ ạ! Em nhắc hoài mấy đứa trong tổ là mình phải có lòng tự trọng, phải có ý thức hoàn thành nhiệm vụ…..
- Vậy đồng chí có lòng tự trọng không hả?
- Dạ có, có…. Em tự hối hận và đã nhận khuyết điểm
- Đồng chí hối hận lần thứ mấy rồi?
- Dạ nhiều quá không nhớ. Thôi cứ ghi là lần thứ n.
- Còn lần này thì răng?
- Dạ em xin nhận khuyết điểm lần thứ n + 1 và xin hứa làm tròn nhiệm vụ.
- Ai còn tin đồng chí?
- Dạ các đồng chí cố gắng tin em lần này đi ạ! Lần này em xin …. hứa thiệt!
- Nếu không thiệt thì răng?
- Dạ vì lòng tự trọng em xin …. từ chức ạ!
- Từ chức rồi đồng chí sẽ làm cái chi?
- Dạ em xin đi đi…. hốt cứt ạ!
- Tui không hiểu, vai trò trách nhiệm đồng chí Ít ra răng mà để tổ mình phá hoại tài sản hợp tác xã như rứa?
Ít đứng dậy run run:
- Dạ là do em trình độ văn hóa kém ạ!
- Chăn bò cần đếch chi mà trình độ?
- Dạ vì em là tổ trưởng mà có trình độ vẫn dễ ăn nói hơn chứ ạ! Em nhắc hoài mấy đứa trong tổ là mình phải có lòng tự trọng, phải có ý thức hoàn thành nhiệm vụ…..
- Vậy đồng chí có lòng tự trọng không hả?
- Dạ có, có…. Em tự hối hận và đã nhận khuyết điểm
- Đồng chí hối hận lần thứ mấy rồi?
- Dạ nhiều quá không nhớ. Thôi cứ ghi là lần thứ n.
- Còn lần này thì răng?
- Dạ em xin nhận khuyết điểm lần thứ n + 1 và xin hứa làm tròn nhiệm vụ.
- Ai còn tin đồng chí?
- Dạ các đồng chí cố gắng tin em lần này đi ạ! Lần này em xin …. hứa thiệt!
- Nếu không thiệt thì răng?
- Dạ vì lòng tự trọng em xin …. từ chức ạ!
- Từ chức rồi đồng chí sẽ làm cái chi?
- Dạ em xin đi đi…. hốt cứt ạ!
Biên bản cuộc họp kiểm điểm đã được ghi.
Những năm sau đó, vì lòng tự trọng, Tổ trưởng Ít vẫn còn nhiều lần hứa và vẫn yên vị ở chức vụ tổ trưởng tổ chăn bò.
Những năm sau đó, vì lòng tự trọng, Tổ trưởng Ít vẫn còn nhiều lần hứa và vẫn yên vị ở chức vụ tổ trưởng tổ chăn bò.
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013
Bác sĩ cũng phát điên
.
Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ hỏi bệnh nhân: “Đây là bệnh viện tâm thần, anh làm sao mà xin vào đây?”
- Tôi bị điên.
- Tại sao anh biết mình bị điên?
- Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng, bây giờ đã là một thiếu nữ trưởng thành. Không ngờ bố tôi lại cưới nó về làm vợ, vì vậy, vợ tôi nghiễm nhiên trở thành mẹ vợ của bố chồng mình.
- Đúng, không cùng dòng máu có quyền lấy nhau.
- Và tôi đang là đứa con lại trở thành bố vợ của bố tôi.
- Đúng như vậy.
- Mới đây, con gái của vợ tôi, tức là mẹ kế của tôi, sinh được một đứa con trai. Tất nhiên thằng bé đó là em ruột cùng cha khác mẹ với tôi.
- Đúng vậy.
- Và đương nhiên vợ tôi và tôi đều là ông bà ngoại của nó.
- Đúng vậy.
- Sau đó một thời gian, vợ tôi sinh được một đứa con trai. Vậy là con ghẻ của tôi tức là mẹ kế tôi đồng thời là chị ruột của đứa con tôi, và cũng là bà nội nó. Nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi, vì là em của mẹ kế tôi.
- Có lý.
- Như vậy có nghĩa là vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành dì của mẹ nó. Đương nhiên, đứa con tôi là cháu tôi và tôi là ông nội tôi và là anh của vợ tôi. Bác sĩ coi, chỉ luẩn quẩn trong cách xưng hô ở gia đình mà tôi phát điên lên!
- Nghe anh kể mà tôi cũng muốn phát điên lên đây!
- Tại sao anh biết mình bị điên?
- Vợ tôi trước khi lấy tôi đã có một đứa con gái riêng, bây giờ đã là một thiếu nữ trưởng thành. Không ngờ bố tôi lại cưới nó về làm vợ, vì vậy, vợ tôi nghiễm nhiên trở thành mẹ vợ của bố chồng mình.
- Đúng, không cùng dòng máu có quyền lấy nhau.
- Và tôi đang là đứa con lại trở thành bố vợ của bố tôi.
- Đúng như vậy.
- Mới đây, con gái của vợ tôi, tức là mẹ kế của tôi, sinh được một đứa con trai. Tất nhiên thằng bé đó là em ruột cùng cha khác mẹ với tôi.
- Đúng vậy.
- Và đương nhiên vợ tôi và tôi đều là ông bà ngoại của nó.
- Đúng vậy.
- Sau đó một thời gian, vợ tôi sinh được một đứa con trai. Vậy là con ghẻ của tôi tức là mẹ kế tôi đồng thời là chị ruột của đứa con tôi, và cũng là bà nội nó. Nói cách khác: con tôi là em tôi và cũng là cậu tôi, vì là em của mẹ kế tôi.
- Có lý.
- Như vậy có nghĩa là vợ tôi trở thành con dâu của mẹ kế tôi, tức là con gái của vợ tôi trở thành dì của mẹ nó. Đương nhiên, đứa con tôi là cháu tôi và tôi là ông nội tôi và là anh của vợ tôi. Bác sĩ coi, chỉ luẩn quẩn trong cách xưng hô ở gia đình mà tôi phát điên lên!
- Nghe anh kể mà tôi cũng muốn phát điên lên đây!
– tổng hợp -
Truyện cười online
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013
Anh nghĩ tôi là ai ?
http://truyencuoi.hixx.info/vn/home/index/hot
Buổi sáng, cô vợ gọi điện đến cơ quan cho chồng:
- Xe máy của em không nổ được. Anh có thể về nhà và sửa cho em được không?
- Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải thợ sửa xe máy.
Một lúc sau, cô vợ lại gọi đến:
- Anh có thể về nhà được không? Đầu video nhà mình tự nhiên lại bị hỏng.
- Cô nghĩ tôi là ai? Tôi không phải là thợ chữa tivi, video.
Đến buổi trưa, anh chồng lại nhận được cú điện thoại
nữa của cô vợ phàn nàn về cái cửa bị kẹt không khoá được. Và lần này anh
ta gào lên:
- Cô nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là thợ mộc.
Buổi tối, anh ta đi làm về. Cô vợ kể lại rằng đã nhờ ông hàng xóm chữa giúp tất cả. Anh chồng hỏi:
- Thế sau khi chữa xong ông ta có đòi công sá gì không?
- Ông ta đề nghị rằng hoặc là em nấu cho ông ấy một bữa ăn, hoặc là “chiều” ông ta một tí.
- Thế em đã nấu cho ông ấy ăn món gì? – Anh chồng nhẹ nhàng hỏi.
Lần này thì đến cô vợ tỏ ra giận dữ:
- Anh nghĩ tôi là ai vậy? Tôi không phải là đầu bếp.
Truyện cười hay
*****************
Ngôn ngữ 9x
Có một em tuổi “teen” dậy muộn vừa dắt xe ra khỏi cửa
thì lốp xẹp lép do hết hơi. Dắt xe ra đầu đường, vừa trông thấy anh thợ
sửa xe, cô nàng liền gọi to:
- Anh ơi, “bơm em phát”! Anh thợ sửa xe nhìn rồi đáp:
- Non thế bơm cái gi? Đang vội nên cô gái nhanh nhẩu:
- Tối qua em vừa sờ rồi, chưa thủng đâu, cứ bơm đi! Anh thợ sửa xe bèn lắc đầu:
- Thôi thì quay đít vào đây!
****************
Dân chơi
- Cậu thấy “con 9 nút” của tớ mới mua tuyệt chưa?
- Xưa rồi “Diễm ơi”! “Con 7 nút” của tớ mới đúng là sành điệu đấy!
- Tại sao?
- Cậu là dân chơi mà không nghe câu nói” 3 chìm, 7 nổi, 9 lênh đênh” sao? Chỉ có 7 là “chịu nổi” thôi!
tổng hợp
***************
Nếu biết trước
Người chồng than thở với bạn:
- Vợ tôi bắt được trong phòng cô hàng xóm ở tầng 2 nên tức quá nhảy xuống đường, gãy mấy cái xương sườn hiện đang còn nằm viện.
Người bạn nghe vậy liền trách:
- Sao anh lại lầm cái chuyện thiếu suy nghĩ đến như vậy?
- Nào tôi biết đâu sự thể sẽ như vậy? Nếu biết trước, tôi đã lên phòng cô gái ở tầng 10 rồi.
****************
Tội nghiệp
- Chị làm sao mà mặt mũi sưng tím lên thế kia? Bị ngã à?
- Không tối qua vợ chồng mình xô xát nhau.
Người bạn nghe vậy, tỏ vẻ rất bất bình thay cho người bạn:
- Thật vậy sao? Tội nghiệp cho chị quá. Đêm khuya về nhà lại còn hành hạ vợ con. Chắc đêm qya lão ấy nốc đến say xỉn à?
- Chậc, tối qua lão ấy không uống rượu mà lại về sớm hơn mới chết mình chứ.
Truyện cười hay
nói khoác
Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường
Đại học: Tổng Hợp , Bách khoa , Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước . Sau
một hồi hàn thuyên đủ thứ , ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ
của sinh viên .
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào .
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm . Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm , suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm . Ở trường tớ ấy à , cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng , mắt đầy lệ , miệng than thở: “Đói quá , đói quá” và sau đó thì tắt thở .
Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012
6 BÀI HỌC XƯƠNG MÁU
-
Bài học 1
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo.
Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì Bob bảo:
- Tôi sẽ đưa cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra .
Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt
Bob. Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ
quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà.
Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: Ai đấy em?
- Vợ: ông Bob hàng xóm.
- Chồng: Tốt. thế hắn có nói gì đến số tiền 800 đô hắn nợ anh không?
--> Bài học xương máu: Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ
đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.
Bài học 2
1 nhân viên bán hàng, 1 thư ký hành chính và 1 Sếp quản lý cùng đi ăn
trưa với nhau, họ bắt được 1 cây đèn dầu cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần
đèn hiện lên. Thần đèn bảo: “ta cho các con mỗi đứa 1 điều ước”.
-Tôi trước! tôi trước! – thư ký hành chính nhanh nhảu nói: tôi muốn
được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời. Puff. Cô thư ký biến mất.
Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên
bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận
và với người tình trăm năm. Puff. anh nhân viên bán hàng biến mất.
Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý. Ông quản lý nói: tôi
muốn 2 đứa đấy có mặt ở Văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.
--> Bài học xương máu: luôn luôn để Sếp phát biểu trước.
Bài học 3 -
Một tu-sĩ nam ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe. Người nữ chui vào xe,
ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai
nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi
người nữ. Nữ kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam liền bỏ tay ra.
Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ
kêu: “Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129″. Nam thẹn quá: “xin lỗi nữ, tôi
trần tục quá”. Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu, nam vội
chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: "Hãy tiến
lên, tìm kiếm, xa hơn nữa, con sẽ tìm thấy hào quang."
--> Bài học xương máu: Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.
Bài học 4
Một con gà tây trò chuyện với một con bò. “Tớ muốn mình có thể trèo tới
trên ngọn cây kia,” nó thở dài than, “nhưng tớ chẳng đủ sức.” “Sao cậu
không nhấm nháp chút đồ phế thải của tớ?” Con bò đáp, “Bổ lắm đó.” Con
gà tây đớp vào đống phân bò và thực sự có được sức mạnh để trèo được
lên một cành cây thấp nhất.Ngày hôm sau, sau khi đớp thêm một mớ phân
bò nữa, con gà tây leo lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau bốn hôm
đớp phân bò như thế, con gà tây hãnh diện trèo được lên đậu trên ngọn
cây.Tức thì nó bị một nông dân trông thấy, và ông ta bắn nó rơi khỏi
ngọn cây.
--> Bài học xương máu: Xạo sự,dối trá có thể đưa anh lên đỉnh cao,nhưng không giúp anh bám trụ được lâu dài.
Bài học 5
Con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét.Trới lạnh quá con chim bị đông
cứng lại và rơi xuống một cánh đồng lớn.Trong lúc nó nắm đấy một con
bò đi qua ị vào người nó.Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng
người nó đang ấm dần.Đống phân ấy ủ ấm cho nó.Nó nằm đấy thấy ấm áp và
hạnh phúc,nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời.Con mèo đi ngang nghe tiếng
chim hót liền tới thám thính.Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con
chim nằm dưới đống phân,nó liền bới con chim ra ăn thịt.
--> Bài học xương máu:
1. Người ị vào mình chưa hẳn là kẻ thù của mình
2. Người kéo mình ra khỏi đống đống phân chưa hẳn là bạn mình
3. Và khi đang ngập ngụa trong đống phân thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.
Bài học 6
1 con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi,chẳng làm gì cả. 1 con thỏ
con nhìn thấy thế hỏi: Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh
được không? Đại bàng trả lời: được chứ, sao không. Thế là con thỏ ngồi
xuống nghỉ ngơi. Bỗng dưng 1 con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con thỏ.
--> Bài học xương máu:
Để được ngồi không chẳng làm gì anh phải ngồi ở trên cao, cao thật là cao.
Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
Ông già Nô-en đi đâu ?
http://nhattuan2011.blogspot.com/2012/12.html
“Đêm Noel …đêm
Noel…chuông giáo đường vang lên …”, tiếng hát rộn rã khắp các…tụ điểm
internet đường truyền cáp quang trai gái tha hồ chít chát, ngắm nghía chỗ kín
qua webcam. Giáng sinh năm nay, giá cả leo thang, thất nghiệp gia tăng, đường
phố kẹt xe bà con chỉ muốn ngồi nhà.
Quanh Nhà thờ Đức Bà, cửa nhà thờ Tân Định không còn cảnh “họp” chợ bán cây
thông, ông già Noel và thiệp mừng Giáng Sinh, tất cả lui hết vào cửa hàng, siêu
thị sách, tràn ngập thiệp thủ công mẫu mã mới lạ, vật liệu cao cấp, rồi cây
thông, ông già Noel “nhồi bông” giá trên
trời giành cho con nhà giàu , còn dân lao động đâu có biết…Giáng Sinh là
cái chi, chỉ đi ngắm qua vậy thôi.
Tối Nô-en, cô Phượng cave ngồi trong quán ca cẩm :
” Nô-en năm nay kỳ thiệt, cả đến ông già Nô-en nghe nói cũng
không thèm vô phát quà cho con nít...”
Thằng Bảy xe ôm cất giọng an ủi :
” Chị Phượng đừng buồn, ông già Nô-en phải tới các nước văn
minh Mỹ. Anh, Pháp, Nhật rồi mới tới
Việt Nam nghèo nàn lạc hậu .”
Cô Phượng cave cáu kỉnh :
” Thằng Bảy xe ôm biết con mẹ gì, nghèo nàn lạc hậu như Cam-pu-
chia ổng cũng vào kìa. Rồi Bắc Hàn, Nam Hàn, Malaisia, Indo, Philippine, Miến
Điện…ổng vào tuốt luốt phát quà cho con nít búa xua luôn. Chẳng hiểu sao riêng
Việt Nam ổng
chưa chịu vào mới kỳ?”
Gã Ký Quèn cười hô hố :
“ Cô Phượng cave biết vì sao ông già Nô-en không vào nước ta
không ? Tại ông sợ kẹt xe đó, kẹt xe như ở Sàigòn tối qua đi phát quà sao được
?”
Cô Phượng cave cãi :
“ Ong già Nô-en đi phát quà bằng xe bay trên trời chớ có chạy
trên phố đâu mà sợ kẹt xe ?”
Thằng Bảy xe ôm chen ngang :
“ Đúng rồi, ông già Nô-en bay trên trời đâu có sợ kẹt xe. Ong
không vào Việt Nam
chẳng qua không … xin được VISA .”
Cô Phượng cave trợn mắt kinh ngạc :
“ Sao ông già Nô-en không xin được VISA ? Đảng, Nhà nước chủ
trương mở cửa chào đón các nhà đầu tư mà ?”
Thằng Bảy xe ôm cười lớn :
“ Nhưng ông già Nô-en đâu phải nhà đầu tư ? Ong chỉ mang quà
cho con nít thôi. Bởi vậy ổng không thuộc diện ưu tiên,muốn có VISA nhất thiết
phải làm thủ tục “đầu tiên” tức “tiền đâu”. Mà ông già Nô-en đâu có biết “văn
hoá phong bì” mà nộp tụi nó….”
Ong Tư Gà nướng tham gia :
“ Không phải, năm nay ông già Nô-en không tới Việt Nam
không phải vì không xin được VISA , ổng vô bằng xe bay trên trời đâu có qua cửa
khẩu sân bay nào mà cần VISA ? Ong không vô Việt Nam
là vì ở đây thủ tục nhiêu khê lắm. Muốn trao quà cho con nít phải thông qua Mặt
trận Tổ Quốc . Ong mà trực tiếp tới gặp con nít trao quà là công an bắt liền.”
Cô Phượngcave cave cáu :
“ Chú Tư Gà nướng nói gì kỳ ? Ong già Nô-en trao quà cho con
nít mắc mớ gì công an bắt?”
Ong Tư Gà nướng cười khì khì :
“ Con Phượng cave sống ở Sàigòn mà chẳng biết con mẹ gì về công
an . Tại sao trao quà cho con nít không thông qua Mặt trận ? Muốn tiếp tế cho
các phần tử xấu trong nước phải không ? Bởi vậy ông già Nô-en chạy mất tiêu
không dám ghé Việt Nam.”
Thằng Bảy xe ôm lắc đầu :
” Trật hết...trật hết...ông già Nô-en không vào Việt Nam không
phải vì không xin được VISA hay phát quà cho con nít phải qua mặt trận tổ quốc
mà chính là ông sợ mua nhầm phải hàng đều, hàng độc của Trung Quốc lan tràn
ngoài chợ phát cho con nít lỡ ra tụi nó có sao thì ông già Nô-en bị Nhà nước
Việt Nam truy tố tội đầu độc con nít .”
Cô Phượng cave cười cười :
” Mày nói vậy thì cố nội ông già Nô-en cũng không dám bén mảng
tới Việt Nam...”
Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012
Cảm xúc văn chương
Hai vợ chồng thấy thằng con trai học văn kém quá thì lo sốt vó.
Thay vì mắng mỏ, la rầy thì họ lại chọn phương pháp sư phạm hiện đại,
gợi mở thẩm mỹ, bồi dưỡng cảm xúc văn chương cho con.
Vợ bảo chồng:
- Anh còn nhớ bài văn, bài thơ nào hay hay hồi nhỏ mình học, anh đọc cho em và con nghe một bài đi.
Ông chồng liền đọc:
Bố Tý làm công nhân
Ở bến tàu khuân vác
Vừa làm lại vừa hát
Trong buổi sáng mùa xuân.
Thằng con học lớp 10 nghe xong cười phe phé, bảo:
- Thảo nào chế độ Xã hội chủ nghĩa của bố chưa thành công là đúng rồi bố ạ.
- Sao, con nói sao? - Bà mẹ ngạc nhiên.
- Thì đấy, bố Tý làm công nhân khuân vác ở bến cảng mà vừa làm vừa hát, thì lấy đâu năng suất, thì quá là dạo chơi, chứ làm lụng cái gì?
- Thôi! Thôi, anh đọc bài khác đi - Bà vợ giục.
Ông chồng hắng giọng:
Trời mưa, trời gió đùng đùng
Cha con ông Sùng đi lấy cứt trâu
Lấy về trồng bí trồng bầu
Trồng hoa, trồng quả, trồng trầu, trồng cau.
Thằng con nghe xong lại cười phe phé, bảo:
- Khổ! Con trâu trong bài thơ này bị bệnh táo bón rồi mẹ ơi!
- Sao, sao con lại nói thế?- Bà mẹ bức xúc
- Thì đấy, mưa gió xối xả, sấm chớp đùng đùng như thế mà cứt trâu không bị tan ra, trôi đi, thì cứt nó phải cứng ngắc rồi. Rõ là con trâu này bị bệnh táo bón, chứ còn gì nữa.
Hí…hí…hí…
Vợ bảo chồng:
- Anh còn nhớ bài văn, bài thơ nào hay hay hồi nhỏ mình học, anh đọc cho em và con nghe một bài đi.
Ông chồng liền đọc:
Bố Tý làm công nhân
Ở bến tàu khuân vác
Vừa làm lại vừa hát
Trong buổi sáng mùa xuân.
Thằng con học lớp 10 nghe xong cười phe phé, bảo:
- Thảo nào chế độ Xã hội chủ nghĩa của bố chưa thành công là đúng rồi bố ạ.
- Sao, con nói sao? - Bà mẹ ngạc nhiên.
- Thì đấy, bố Tý làm công nhân khuân vác ở bến cảng mà vừa làm vừa hát, thì lấy đâu năng suất, thì quá là dạo chơi, chứ làm lụng cái gì?
- Thôi! Thôi, anh đọc bài khác đi - Bà vợ giục.
Ông chồng hắng giọng:
Trời mưa, trời gió đùng đùng
Cha con ông Sùng đi lấy cứt trâu
Lấy về trồng bí trồng bầu
Trồng hoa, trồng quả, trồng trầu, trồng cau.
Thằng con nghe xong lại cười phe phé, bảo:
- Khổ! Con trâu trong bài thơ này bị bệnh táo bón rồi mẹ ơi!
- Sao, sao con lại nói thế?- Bà mẹ bức xúc
- Thì đấy, mưa gió xối xả, sấm chớp đùng đùng như thế mà cứt trâu không bị tan ra, trôi đi, thì cứt nó phải cứng ngắc rồi. Rõ là con trâu này bị bệnh táo bón, chứ còn gì nữa.
Hí…hí…hí…
Việt Nam là nhất
.
Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng
tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo
Đạo Khổng. Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về
chuyến thăm này.
Bill: Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bill: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.
Bill :Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???
Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.
Bill:
Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó
chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.
Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
Obama:
Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em
vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac
One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc
và đèn nháy ạ.
Bill: Ôi,
thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn
làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?
Obama:
Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên
cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng
một thể .
Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…
Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama:
Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus
của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà
lái đó.
Bill: Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Bill:Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama:
Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang
bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố
làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.
Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?
Obama:
Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần
mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng
đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn
và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn
Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.
Bill: Ờ, công nhận. Việt Nam là nhất!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)