http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/664
Chuyện xưa kể rằng.
“
Một hôm, người chủ bảo người đầy tớ rằng: “Mày ra bắt con lợn đem làm
thịt, và xem cái gì ngon hơn cả thì đem về đây cho tao”.
Tên đầy tớ vâng lời, bắt lợn giết và lấy cái lưỡi đem vào hầu chủ.
Mấy
hôm sau, người chủ muốn thử tên đầy tớ, lại bảo nó đi làm thịt con lợn
khác và dặn rằng: “Xem cái gì không ngon hơn cả thì đem vào”.
Tên đầy tớ làm lợn xong, lại đem cái lưỡi vào cho chủ.
Người chủ quát: “Thằng này láo! Sao lần này mày lại đem cái lưỡi vào cho ta như lần trước?”
- “Thưa ông, cũng một cái lưỡi, khi tử tế ra thì không có gì tốt cho bằng, nhưng khi độc ác, thì lại không có gì xấu bằng”.
Chuyện nay kể rằng.
Nhà
nọ có đưa con trai mới lớn, một hôm nó đọc câu truyện ngụ ngôn về cái
lưỡi, nó hỏi bố cái gì nhanh nhất và cái gì chậm nhất. Bố nó trả lời.
- Cái cơ chế con à.!
Cậu bé hỏi cơ chế là cái gì mà nhanh nhất hả bố.
Bố trả lời.
-
Cơ chế nhanh nhất khi tăng tiền thu, nếu xã hội lạm phát thì cơ chế
điều chỉnh giá tăng phù hợp với thị trường rất nhanh. Ví dụ như tiền
truyền hình cáp, tiền xăng, gas, tiền học, tiền gửi xe, tiền viện phí,
thuốc men, phí cầu đường...Cơ chế cũng nhanh nhất khi cấp giấy phép, bổ
nhiệm cán bộ...
Cậu bé hỏi thế cái gì chậm nhất hả bố.
Bố trả lời
- Cái cơ chế con à.!
Con hỏi sao vẫn thế, bố trả lời.
-
Vì cơ chế lúc chi tiền ra đã lâu la rườm rà rồi, dù giá thị trường đã
vọt xa thì giá chi ra của cơ chế vẫn dậm chân tại chỗ. Như tiền đền bù
đất, tiền lương, tiền thương binh, liệt sĩ...nếu có điều chỉnh thì rất ề
à như con sên, bên này trình, bên kia họp, bên này xem xét ...rất lâu
mới theo kịp tốc độ lạm phát. Về cán bộ có người tốt ì ạch mãi chả lên
chức nào, giấy phép có nơi 5 năm chưa xong. Thế nên cơ chế cũng là chậm
nhất con ạ.
http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/663
.
Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2012
Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012
CHỦ DÒM TỚ TẮM
http://huynhngocchenh.blogspot.com/2012/10/chu-dom-to-tam.html
Được đăng bởi
HUYNH NGOC CHENH
vào lúc
16:40 _12/10/2012
Mấy ông chủ ngồi với nhau tám chuyện.
- Bị làm sao mà anh bực dọc tức tối thế?
- Vào dòm một tí mà bị chúng hất ra.
- Dòm cái chi? Và bị ai hất ra?
- Dòm mấy đứa đầy tớ và bị mấy đứa khác hất ra.
- Đầy tớ làm chi mà dòm?
- Chúng nó nghỉ làm việc hơn nửa tháng nay để vào phòng kín đóng cửa lại ...
- Làm cái chi?
- Tắm rửa cho nhau và đấu đá với nhau.
- Thì liên quan gì đến các ông chủ bọn mình?
- Sao lại không. Đứa nào bẩn ít, đứa nào bẩn nhiều, tắm rửa với nhau ra sao, rồi đứa ni lên, đứa tê xuống thì đều ảnh hưởng đến vận mệnh của các ông chủ bọn mình chứ tại sao không. Chúng nó luôn miệng xưng là đầy tớ của mình, mình được biết, được bàn, được kiểm mà chúng nó tự ý quyết định hết mọi sự thay đổi không thèm xin qua ý kiến của mình, không cho mình biết tí gì, thì bảo làm sao không tức.
- À chúng nó bàn bạc xong rồi sẽ đưa ra hội đồng đại diện các ông chủ để xin ý kiến và biểu quyết thông qua...
- Ông biết mấy thằng khác hất tui ra để dành lỗ khóa dòm lén vào hóng hớt là ai không?
- Ai?
- Mấy đại diện của các ông chủ tụi mình đấy. Chúng cũng chỉ được hóng hớt qua lỗ khóa như chúng ta mà thôi. Sau đó rồi chúng cũng làm bộ ra họp hành biểu quyết thông qua thế này, thế kia...Thực ra tất tất làm theo lệnh của mấy đầy tớ kia chứ chúng cũng mù mịt như chúng ta mà thôi.
Một ông chủ khác nảy giờ ngồi làm thinh, giờ xía vào:
- Ai tranh dòm vào mấy cái lỗ ấy chứ tớ đây đếch thèm. Tớ về dòm cái khác còn hay hơn. Đám ấy, đứa nào dơ, đứa nào ít dơ, đứa nào lên, đứa nào xuống thì chỉ ảnh hưởng đến bè nhóm lợi ích riêng của chúng thôi chứ có ảnh hưởng gì đến tớ. Chỉ khi nào thay đổi hệ điều hành thì tớ mới hy vọng...
Ông chủ ấy chưa nói hết lời, quay lại không còn thấy ai nữa. Chạy đứt dép hết rồi. Sợ chi mà sợ ghê rứa?
- Bị làm sao mà anh bực dọc tức tối thế?
- Vào dòm một tí mà bị chúng hất ra.
- Dòm cái chi? Và bị ai hất ra?
- Dòm mấy đứa đầy tớ và bị mấy đứa khác hất ra.
- Đầy tớ làm chi mà dòm?
- Chúng nó nghỉ làm việc hơn nửa tháng nay để vào phòng kín đóng cửa lại ...
- Làm cái chi?
- Tắm rửa cho nhau và đấu đá với nhau.
- Thì liên quan gì đến các ông chủ bọn mình?
- Sao lại không. Đứa nào bẩn ít, đứa nào bẩn nhiều, tắm rửa với nhau ra sao, rồi đứa ni lên, đứa tê xuống thì đều ảnh hưởng đến vận mệnh của các ông chủ bọn mình chứ tại sao không. Chúng nó luôn miệng xưng là đầy tớ của mình, mình được biết, được bàn, được kiểm mà chúng nó tự ý quyết định hết mọi sự thay đổi không thèm xin qua ý kiến của mình, không cho mình biết tí gì, thì bảo làm sao không tức.
- À chúng nó bàn bạc xong rồi sẽ đưa ra hội đồng đại diện các ông chủ để xin ý kiến và biểu quyết thông qua...
- Ông biết mấy thằng khác hất tui ra để dành lỗ khóa dòm lén vào hóng hớt là ai không?
- Ai?
- Mấy đại diện của các ông chủ tụi mình đấy. Chúng cũng chỉ được hóng hớt qua lỗ khóa như chúng ta mà thôi. Sau đó rồi chúng cũng làm bộ ra họp hành biểu quyết thông qua thế này, thế kia...Thực ra tất tất làm theo lệnh của mấy đầy tớ kia chứ chúng cũng mù mịt như chúng ta mà thôi.
Một ông chủ khác nảy giờ ngồi làm thinh, giờ xía vào:
- Ai tranh dòm vào mấy cái lỗ ấy chứ tớ đây đếch thèm. Tớ về dòm cái khác còn hay hơn. Đám ấy, đứa nào dơ, đứa nào ít dơ, đứa nào lên, đứa nào xuống thì chỉ ảnh hưởng đến bè nhóm lợi ích riêng của chúng thôi chứ có ảnh hưởng gì đến tớ. Chỉ khi nào thay đổi hệ điều hành thì tớ mới hy vọng...
Ông chủ ấy chưa nói hết lời, quay lại không còn thấy ai nữa. Chạy đứt dép hết rồi. Sợ chi mà sợ ghê rứa?
Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012
Chuyện riêng tư vợ chồng
http://vietnam360.vn/a335690/chuyen-rieng-tu-vo-chong.html
- Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là em sẽ có vài ngày “khủng hoảng".
- Nhớ rồi. Còn cái này nữa, anh nói ví dụ thôi nhé, là mai mốt nếu chẳng may tình nghĩa đôi ta có thế thôi thì xin cứ nói với nhau là muốn “từ chức”, “miễn nhiệm”, chứ đừng dùng từ “ly hôn” hay “ly dị”, nghe buồn lắm!
Được một thời gian, một đêm nọ, khi cả khu chung cư đang say giấc thì đôi vợ chồng này bỗng to tiếng kịch liệt với nhau:
- Đã bảo giảm “lạm phát”, qua thời “khủng hoảng” rồi, mà cứ rủ “làm ăn” thì ông mở miệng than “mất khả năng chi trả”, là sao? Là sao? Giải trình ngay!
- Bà thông cảm, đâu phải chỉ bà mới biết “làm ăn".
- Á! Ra là ông có “đầu tư ngoài ngành”! Nói ngay, ông rải vốn những đâu, khai mau!
- Thôi mà bà, thời buổi này có thằng nào không “đầu tư ngoài ngành” đâu, bởi càng được chiều chuộng thì vốn liếng càng dư dả, không kiếm chỗ rải nó… ức chế lắm!
- Trời ơi là trời! Thế ông không thấy những thằng “đầu tư ngoài ngành” chỉ toàn lỗ lã hay sao? Còn ông, phen này tôi cho ông “miễn nhiệm” nhé!
- Bà có gan thì cứ miễn! Thằng này thà chết chứ không “từ chức”!
Thời bao cấp, hai vợ chồng vừa mới cưới nhau được phân căn hộ tập thể cấp 4, mỗi nhà cách nhau bởi bức tường mỏng dính. Một buổi, cả hai giao hẹn với nhau:
- Em à, để bảo mật cho sự riêng tư của đôi ta, chúng mình nên quy ước. Nếu em muốn rủ anh… tắt đèn ngủ sớm thì gọi là “làm ăn”, bữa nào anh hơi mệt thì anh sẽ trả lời “mất khả năng chi trả".- Hay quá, thế hôm nào mệt thì em sẽ từ chối khéo là đang “lạm phát” nhé. Quên nữa, hàng tháng anh cần nhớ là em sẽ có vài ngày “khủng hoảng".
- Nhớ rồi. Còn cái này nữa, anh nói ví dụ thôi nhé, là mai mốt nếu chẳng may tình nghĩa đôi ta có thế thôi thì xin cứ nói với nhau là muốn “từ chức”, “miễn nhiệm”, chứ đừng dùng từ “ly hôn” hay “ly dị”, nghe buồn lắm!
Được một thời gian, một đêm nọ, khi cả khu chung cư đang say giấc thì đôi vợ chồng này bỗng to tiếng kịch liệt với nhau:
- Đã bảo giảm “lạm phát”, qua thời “khủng hoảng” rồi, mà cứ rủ “làm ăn” thì ông mở miệng than “mất khả năng chi trả”, là sao? Là sao? Giải trình ngay!
- Bà thông cảm, đâu phải chỉ bà mới biết “làm ăn".
- Á! Ra là ông có “đầu tư ngoài ngành”! Nói ngay, ông rải vốn những đâu, khai mau!
- Thôi mà bà, thời buổi này có thằng nào không “đầu tư ngoài ngành” đâu, bởi càng được chiều chuộng thì vốn liếng càng dư dả, không kiếm chỗ rải nó… ức chế lắm!
- Trời ơi là trời! Thế ông không thấy những thằng “đầu tư ngoài ngành” chỉ toàn lỗ lã hay sao? Còn ông, phen này tôi cho ông “miễn nhiệm” nhé!
- Bà có gan thì cứ miễn! Thằng này thà chết chứ không “từ chức”!
Bigben
Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012
Những hình ảnh hài hước về sinh viên
http://vn.news.yahoo.com/nh-ng-h-nh-nh-c-c-h-015100197.html
>> “Thuế" đánh vào học sinh thật dễ thu!
>> Não của Einstein lên iPad
Những bức ảnh cười ra nước mắt không chỉ cho
thấy sự nghịch ngợm, sáng tạo của sinh viên mà đôi khi còn nói lên thực
trạng buồn của giáo dục.
>> Não của Einstein lên iPad
Sự chăm chỉ biến động theo thời gian
Học, ngủ, nghe nhạc kết hợp
|
Một cách vượt lũ sáng tạo của SV ĐH Sư phạm Hà Nội
|
|
|
|
Tự nhiên như... ở nhà
|
|
|
|
Kì công...
|
|
|
| ... sáng tạo |
|
|
|
|
|
|
||
|
Chiêu quay bài độc quyền của các nữ sinh
Biểu tình trước bài giảng quá chán
|
| Lò luyện game |
|
|
|
|
|
Nhìn từ trên xuống mới biết lớp học không chỉ có sách giáo khoa
|
|
|
| Trò lắm chiêu, thầy phải cao tay hơn |
|
|
|
|
|
|
|
Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012
Những mẩu đối thoại bằng tin nhắn hài hước
http://vietnam360.vn/a335213/nhung-mau-doi-thoai-bang-tin-nhan-hai-huoc.html
Những tin nhắn qua lại trên điện thoại, phần mềm chat... đôi khi gây ra những tình huống dở khóc dở cười.
![]() | ||
![]() | ||
Nhật Minh sưu tầm
Những hình ảnh chỉ có ở VN
http://vietnam360.vn/a316015/nhung-hinh-anh-cuc-doc-chi-co-o-vn-phan-33.html
Bia chỉ dẫn được dịch ra hai thứ tiếng với sự trợ giúp của công cụ dịch tự động, biển cấm khó hiểu hay những tấm biển sai chính tả là hình ảnh hài hước trong tuần.
Biển cấm khó hiểu.
... học tập theo gương ... .....đề phòng trộm cắp.
Biển số khủng về kích cỡ.
Chú thích tình trạng rõ ràng để khỏi phải mất công ai muốn nhòm ngó.
![]() |
| Loa khủng. |
![]() |
| Người nhện? |
![]() |
| Thang máy nhưng không dành cho người. |
![]() Gánh gồng trên phố ![]() Hàng Khuyến mãi cho người chết ![]() Đốt pháo ? đùa với Tử thần ? ![]() Vịt khủng ? [ 65 ký ] |
![]() |
![]() |
![]() |
| Các tấm biển sai chính tả. |
![]() |
| Sản phẩm của công cụ dịch tự động? |
![]() |
| Tác nghiệp ở mọi nơi. |
![]() |
| Tận dụng biển báo để quảng cáo. |
Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012
Kỹ năng làm quen và hỏi tên trên mạng
Trích:
Chàng trai đang online, thấy một cô gái có ảnh đại diện trông khá xinh xắn bèn lân la làm quen:
- "Lâu lắm ko gặp e Trà nhỉ?".
- Nhầm rồi anh ơi, em không phải tên Trà.
- À, cái bàn phím của anh nó kẹt quá, gõ Trâm mà nhầm, xin lỗi em nhé.
- Em không phải Trà hay Trâm gì đâu. Anh quen nhiều quá nên lẫn lộn hết cả rồi à?
- Anh đùa tí xíu thôi mà, Trang em, em thật là hài hước.
- Vâng, lần này thì đúng rồi ạ. Thế anh là ai thế?
- Là người em ạ. Dài đúng mét bảy, chân đi hai hàng, tiến hóa đầy đủ, theo tất cả các nghĩa.
- 4 chân cũng đi được hai hàng anh ơi.
- Em không phải Trang rồi, Trang làm gì mà thông minh đến vậy.
- Vâng, em tên Linh anh ạ! Chắc chắn là thông minh hơn Trang của anh rồi.
- À, cái bàn phím của anh nó kẹt quá, gõ Trâm mà nhầm, xin lỗi em nhé.
- Em không phải Trà hay Trâm gì đâu. Anh quen nhiều quá nên lẫn lộn hết cả rồi à?
- Anh đùa tí xíu thôi mà, Trang em, em thật là hài hước.
- Vâng, lần này thì đúng rồi ạ. Thế anh là ai thế?
- Là người em ạ. Dài đúng mét bảy, chân đi hai hàng, tiến hóa đầy đủ, theo tất cả các nghĩa.
- 4 chân cũng đi được hai hàng anh ơi.
- Em không phải Trang rồi, Trang làm gì mà thông minh đến vậy.
- Vâng, em tên Linh anh ạ! Chắc chắn là thông minh hơn Trang của anh rồi.
- Chào Linh, rốt cuộc cũng được biết tên em.
| |
Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012
hôn hít ở Tây phương và ỉa đái ở Việt Nam
chuyen-vui-hon-hit-o-tay-phuong-va-ia-dai-o-viet-nam-le-dien-duc/
Posted on 19/09/2012 by Tứ Hải
Người Việt ta thường hài hước ví von chuyện hôn hít bên Tây với chuyện đái bậy ở Việt Nam.
Cái cần làm nơi kín đáo ở Tây phương, thì ở Việt Nam người ta làm công khai giữa chốn thanh thiên bạch nhật, và ngược lại.
Ở Mỹ hay các nước châu Âu, đôi lứa có thể hôn nhau thoải mái ngoài đường, trên bãi tắm biển, trong rạp hát, trên tàu xe….
Biểu hiện tình cảm yêu thương là cái đẹp, cớ sao phải giấu giếm! Phải không nhỉ?
Còn
chuyện ỉa đái, nói tế nhị, lịch sự hơn là “xả bầu tâm sự”, thì phải kín
đáo, thực hiện trong toilette (hay restroom, nói theo người Mỹ).
Những
tập quán cá nhân bất thành văn này ở các nước văn minh mặc nhiên thuộc
về nếp sống và ý thức sinh hoạt văn hoá công cộng, cũng tương tự như
không vứt rác ra đường, hoặc khạc nhổ bậy bạ trên phố phường… Tuy nhiên,
trên phương diện trật tự xã hội, ai làm bậy mà cảnh sát tóm được sẽ bị
phạt méo mặt và quê một cục!
Thế
mà, cũng có ngoại lệ, nói ra ít ai tin. Cách đây không lâu người ta cấm
hôn nhau trên… nhà ga ở nước Anh! May quá, không phải trên khắp nước
Anh mà chỉ ở thành phố Warrington.
Quy
định cấm này chẳng hề dính dáng tới thuần phong mỹ tục hay văn hóa sinh
hoạt gì cả. Chẳng qua là vấn đề hôn hít của các anh chị, ông bà đã làm
ảnh hưởng tiêu cực đến đời sống chung của thành phố.
Số
là từ khi có tuyến tàu lửa siêu tốc chạy giữa Warrington Bank Quay với
Glasgow – London, số người tận dụng phương tiện này tăng lên rất nhanh.
Trước nhà ga người ta dừng xe lại, hôn hít tiễn nhau, gây tắc ngẽn giao
thông một cách… không cố ý!
Tuy
nhiên, hội đồng thành phố Warrington không đến nỗi quá vô cảm. Cùng với
bảng hiệu “NO KISSING” trên đường vào ga có gắn thêm bảng chỉ dẫn nơi
đậu xe dành riêng cho những người… thích hôn nhau, nhưng không được đậu
xe và hôn nhau vượt giới hạn 20 phút (để không chiếm chỗ quá lâu).
Trường
hợp ai đó lỡ vi phạm trong vùng cấm thì cảnh vệ, cảnh sát nhắm mắt làm
ngơ, tạm thời cho… qua luôn, vì thành phố Warrington chưa tìm ra hình
thức phạt nào cho hợp lý để không bị cáo buộc, kiện tụng vi phạm nhân
quyền. Có nghĩa rằng trong thực tế tấm biển “NO KISSING” chỉ mang tính
chất nhắc nhở là chính!
Người
Anh nực cười cho cái quyết định kỳ cục của thành phố Warrington. Thế
nhưng điều này không phải là “phát minh” mới mẻ gì. Người Mỹ cũng đã
thực hiện thành công chuyện “NO KISSING” ở nhà ga trung chuyển tại thành
phố Chicago, nơi mà chính ngài Thị trưởng thành phố Warrington của nước
Anh đã tới thăm và còn được tặng một tấm bảng hiệu mẫu “NO KISSING”
mang về nước.
Như
đã nói ở trên, ở Việt Nam ta, cái chuyện hôn hít thường được gái trai
thực hiện nơi kín đáo, nhưng vấn đề ỉa đái trở thành bức xúc đến nỗi nhà
sử học, đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc đã có lần cho đăng một bài
dài “Bàn chuyện ỉa-đái” trên báo Lao Động ngày 28/10/2007.
Dưới đây là vài bức hình minh hoạ chuyện ỉa đái của Việt Nam.
Xin
nhấn mạnh, đây là những tấm hình thật 100%, không phải là sản phẩm của
photoshop, ai nghi ngờ có thể dễ dàng kiểm tra bằng các phương tiện kỹ
thuật.
Nói chính xác, những tấm hình này mô tả chất lượng sản phẩm độc đáo của mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh” mà Đảng Cộng sản Việt Nam dày công xây dựng từ mấy chục năm nay.
“Thượng (đại diện cho Luật pháp) bất chính” thì….
Người Việt mới, tiếng Việt mới
http://baovecovang.wordpress.com/2012/09/19/nguoi-viet-moi-tieng-viet-moi-han-le-nhan/#more-22485
Nhân vụ cuốn sách cười ‘Sát thủ đầu mưng mủ’ gồm mớ “thành ngữ sành điệu bằng tranh” của tác già Thành Phong mới bị thu hồi với nhiều lý do, ví dụ: «có nội dung phản cảm, không phù hợp với việc giáo dục thanh thiếu niên», «thiếu tính nhân văn»…, nhất là «ảnh hưởng tới sự trong sáng của tiếng Việt». Vậy các bạn thử đọc bản sơ kết tiếng Việt sau 1975 xem sao:
Nhân vụ cuốn sách cười ‘Sát thủ đầu mưng mủ’ gồm mớ “thành ngữ sành điệu bằng tranh” của tác già Thành Phong mới bị thu hồi với nhiều lý do, ví dụ: «có nội dung phản cảm, không phù hợp với việc giáo dục thanh thiếu niên», «thiếu tính nhân văn»…, nhất là «ảnh hưởng tới sự trong sáng của tiếng Việt». Vậy các bạn thử đọc bản sơ kết tiếng Việt sau 1975 xem sao:
Chú
cán bộ công an Ái Quốc giải phóng thím phó giáo sư tiến sĩ Diên Tân
nhân một tai tệ nạn trong một sự cố giao thông ở vùng sâu xa, hùng hiểm
ngoài Bắc ; chú phát hiện thím đẹp cực kỳ. Sau cuộc gặp ấn tượng đó,
thím là đối tượng của chú. Chú thím thành sơ hữu, âm thầm chú tích cực
truy kích tư liệu, làm rõ nhân thân, lý lịch trích ngang của thím, của
cả các thành phần trong gia tộc thím. Té ra, thím là chị ruột của một
nghệ nhân nghiệp dư trong làng Quan Họ và là cô ruột của một siêu sao
trong làng VPop. Rồi chú tranh thủ liên hệ với thím. Thi thoảng, rỗi
công tác, chú đột xuất đón thím về tham quan đa số cảnh quan Hà Nội. Qua
liên hệ, lần hồi chú trọng thị thím, đả thông thím, thống nhất thím,
cuối cùng đăng ký, nhất trí tranh đấu quản lý đời thím bằng một đám cưới
thuộc diện đại trà, nào thực đơn cao cấp, lễ tân chiêu đãi chất lượng
cao, vì khách chủ yếu gồm đủ mặt quan chức các ban ngành, các nghệ sĩ ưu
tú, các nghệ sĩ nhân dân quanh thủ đô ngàn năm văn vật, cách mạng anh
hùng cho tương thích với vị trí của chú.
Cưới
được vợ đẹp xong, chú hồ hởi đăng ký làm chiêu sinh ngành hải quan, nên
được gửi đi chuyên tu một khoá bồi dưỡng văn hoá cấp 3. Nhờ ơn đảng và
nhà nước, chú lại trúng thưởng xổ số quốc gia được 800 triệu. Chú kiên
định cải tạo mặt bằng căn hộ của chú, nâng cấp thành tổ ấm đúng tiêu
chuẩn EU. Rồi chú mua một cái đài, một đầu máy; xịn nhất là một giàn vi
tính HP với bộ vi xử lý P4 đương đại, với bộ nhớ đầy 2 tỉ bai nên truy
cập cực kỳ nhanh, điều phối LCD to đùng cực kỳ mịn, 2 ổ cứng cực kỳ vĩ
đại, tổng cộng là 500 tỉ bai, đầy đủ phần mềm như cơ sở dữ liệu, bộ gõ
TCVN, truyền dữ liệu, ác liệu, phần mềm gián điệp, mạng mạch, lại nạp
luôn phần mềm 3Đ… cọng thêm máy quét, máy in lê-dờ, máy in tia mực màu,
máy ảnh kỹ thuật số.
Quá
bận ở cơ quan, chú chỉ khẩn trương về nhà thao tác máy vi tính độ nửa
giờ buổi đêm nên có nguy cơ không đạt yêu cầu để trúng tuyển cấp thủ
trưởng ở cơ quan hải quan xuất nhập khẩu tại cửa khẩu Việt-Kampuchia,
chú quá bức xúc nên tâm tánh chú chao đảo rồi bị cao huyết áp.
Một
hôm đi nhờ máy bay lên thẳng, chú thím về thăm quê ngoại các cháu, tình
cờ gặp lại một người bạn trước là lính thủy đánh bộ (tự điển tiếng Việt
còn gọi là hải quân đánh bộ = hải quân lục chiến), diện anh hùng tiên
tiến nên giấy khen và huân chương cứ gọi là, có vợ trước kia là chị nuôi
trong phủ thủ tướng bên Bờ biển ngà. Hai chú bèn đưa 2 thím về nhà rồi
khẩn trương bá cổ nhau tham quan đa số chợ trời miệt cửa khẩu
Việt-Trung, duy ý chí truy tầm và mua được một đùi cầy tơ về nhắm với
rượu quốc lủi. Chú Ái Quốc say rồi tinh tướng gây thím Diên Tân, với lý
do là thím chỉ chuộng ngoại, đã gần hai 30 và bằng cấp tại chức đầy tay
mà chỉ thích cầu thị mánh mung của tụi em nuôi chân dài…Vợ chú nhiếc chú
là đồ tập kết chuyên tu biến chất, hủ hoá và hăm he đi đề xuất với bí
ban. Chú quát:
-
Cái thứ đàn bà chưa ai vẫy đã le te đi ủng hộ như mày, ngủ thì tích cực
lắm, mà làm thì chẳng thấy có kiên định gì sất. Bất ngờ, chú táng thím
một bạt tai cật lực, mồm quát tiếp: Đề xuất à, đề xuất à… Muốn đề xuất
để ông đi đề xuất cho một thể, ông trường kỳ với mày mà…
Đâu
ngờ, thím Diên Tân chưa kịp đi đề xuất với bí ban thì ông hàng xóm đã
đi khai báo với tổ trưởng dân phố, thế là tổ trưởng dân phố khẩn trương
đến mời chú Ái Quốc lên cơ quan làm việc, nhưng vừa bước vào căn hộ thì
nhận ra ngay chú công an Ái Quốc là bạn đồng khoá lớp bổ túc văn hoá cấp
2, ngay sau thời Tem phiếu-Bao cấp lẫy lừng chuyển qua thời Mở cửa,
thời Kinh tế thị trường định hướng XHCN. Vậy là vụ việc tiêu cực coi như
được thông qua trong tinh thần xử lí nội bộ, giữa bầu không khí hưng
phấn bạn học cũ gặp lại nhau…
(Chắc
chắn là bản sơ kết này còn nhiều sơ suất, rất mong quí bạn đọc nhín
chút thời giờ phụ dịch ra tiếng Việt trước 1975. Mong thay!)
Hàn Lệ Nhân
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



























